Chủ Nhật, 19 tháng 2, 2012

THẾ NHỊ NGUYÊN CỦA NGƯỜI-TƯ TƯỞNG VÀ TƯ TƯỞNG

        THẾ NHỊ NGUYÊN CỦA
NGƯỜI- TƯ TƯỞNG VÀ TƯ TƯỞNG

          Bạn quan sát một vật gì đó – một cội cây, vợ bạn, con bạn, người hàng xóm, sao đêm, ánh sáng trên mặt nước, chim bay trên bầu trời, bất cứ vật gì – luôn luôn có người quan sát – có người kiểm duyệt, người tư tưởng, người kinh nghiệm, người tìm kiếm và vật nó đang quan sát; người quan sát và vật-quan-sát; người -tư- tưởng và tư tưởng. Vì vậy, luôn luôn có sự chia rẽ. Sự chia rẽ này là thời gian. Sự chia rẽ đó là cốt tủy của xung đột. Và có xung đột là có mâu thuẫn. Có “người-quan-sát và vật-bị quan-sát” – đó là mâu thuẫn, có sự phân cách. Và ở đâu có mâu thuẫn là có xung đột. Và khi có xung đột là có thái độ khẩn trương muốn thoát khỏi xung đột, khắc phục xung đột, vượt qua, lẩn trốn xung đột, làm việc gì đó với xung đột cùng mọi đồng thái thuộc thời gian… Bao lâu còn sự chia rẽ này, thời gian sẽ còn tiếp tục và thời gian là phiền não, là đau khổ.
          Phải thấu hiểu điều này, phải thấy, phải thoát khỏi, phải vượt lên trên thế nhị nguyên, nhị phân giữa người-tư-tưởng và tư tưởng, người kinh nghiệm và kinh nghiệm. Tức là khi có sự phân chia giữa người –quan-sát và vật quan sát, là có thời gian, cho nên mãi mãi không dứt được khổ. Vậy ta phải làm gì? Bạn hiểu câu hỏi chứ? Tôi thấy trong người tôi, người quan sát cứ mãi quan sát, phê phán, kiểm duyệt, lấy bỏ, kiềm chế, giữ giới, qui định. Người quan sát đó, người-tư-tưởng đó rõ ràng là kết quả của tư tưởng. Tư tưởng có trước chứ không phải người- quan -sát, người-tư-tưởng có trước. Nếu không có động thái tư tưởng thì cũng không có người –tư-tưởng, người- quan- sát – bấy giờ chỉ có trạng thái chú tâm hoàn toàn.

                                                                 Người đồng hành    

Thứ Sáu, 17 tháng 2, 2012

TA CHẤM DỨT SỢ HÃI CÁCH NÀO?

TA CHẤM DỨT SỢ HÃI CÁCH NÀO?
 
          Điều ta đang thảo luận ở đây đòi hỏi bạn chú tâm, chứ không phải đồng ý. Ta nhìn cuộc sống bằng tất cả sự nghiêm túc, khách quan, trong sáng – không rập theo tình cảm của bạn, trí  tưởng tượng, ý thích hay không thích của bạn. Chính cái ý thích hay không thích của ta đã dấy tạo nên nỗi khốn cùng  này, “Ta chấm dứt sợ hãi cách nào?” Đấy là một trong đại sự của ta, bởi vì nếu con người không chấm dứt được sợ hãi, họ sẽ sống mãi trong bóng tối vô tận, không phải vô tận theo nghĩa Cơ Đốc giáo mà vô tận theo nghĩa thông thường. Theo tôi, với tư cách là con người, không phải chỉ hy vọng vào tương lai. Liệu tôi, là con người, tôi có thể chấm dứt sợ hãi hoàn toàn chứ không phải từng chút, từng chút một không ?Có lẽ bạn chưa bao giờ tự đặt cho mình câu hỏi này và có lẽ bạn đã không bao giờ đặt, vì bạn có biết cách nào thoát đâu. Nhưng nếu bạn đặt câu hỏi đó với tất cả sự nghiêm túc, với quyết tâm, khám phá không phải cách nào chấm dứt luôn sợ hãi mà là khám phá thực chất và cấu trúc của sợ hãi, lúc bạn khám phá xong thì tự thân sợ hãi cũng chấm dứt luôn; bạn không phải làm bất cứ điều gì với sợ hãi.
          Khi ta giác tri sợ hãi và tiếp xúc trực chỉ với sợ hãi, thì người-quan-sát là vật- quan-sát. Không có sự khác biệt giữa người -quan-sát và vật-quan sát. Khi sợ hãi được quan sát mà không có người -quan-sát, lúc đó mới có hành động, chứ không phải thứ hành động của người –quan-sát tác động lên sợ hãi.
                                
                                                                    Người đồng hành


Thứ Hai, 6 tháng 2, 2012

BẠN VÀ CÁI KHÔNG LÀ MỘT



BẠN VÀ CÁI KHÔNG LÀ MỘT

     Bạn là không. Có thể bạn có tên tuổi  và tước hiệu, có tài sản và trương mục ngân hàng, có thể bạn có quyền lực và tiếng tăm, nhưng mặc cho tất cả mọi che chắn ấy, bạn vẫn là không. Có thể bạn hoàn toàn không ý thức sự trống không này hoặc đơn giản bạn không muốn ý thức nó, nhưng nó vẫn ở đó, bất chấp mọi hành động lẩn tránh của bạn. Có thể bạn cố lẩn tránh nó đủ cách khác biệt bằng bạo lực của cá nhân hay của tập thể, bằng sùng thượng cá nhân hay tập thể, bằng tri thức hay giải trí, nhưng bất chấp bạn mê ngủ hay tỉnh thức, nó vẫn luôn luôn ở đó. Bạn chỉ có thể thoát khỏi cái không  này cùng nỗi sợ hãi của nó bằng cách giác tri mà không chọn lựa các động thái lẩn tránh của bạn. Bạn không quan hệ với cái không này như một thực thể cá biệt đâu; bạn không phải là người quan sát đứng ra quan sát nó đâu; không có bạn thì người-tư-tưởng, người-quan-sát cũng không có. Bạn và cái không là một; bạn và không là một hiện tượng chung nhất, không phải là hai tiến trình phân cách. Nếu bạn, người-tư-tưởng sợ cái không và tiếp cận nó như vật trái ngược và đối lập với bạn thì mọi động thái của bạn đối với nó không tránh khỏi dẫn đến ảo tưởng, do đó, dấy sinh thêm nhiều xung đột và khốn cùng. Khám phá hay kinh nghiệm trực tiêp tính không ấy như là bạn thì sợ hãi- chỉ tồn tại khi người-tư-tưởng cách biệt với tư tưởng và tìm cách thiết lập mối quan hệ với tư tưởng- mới hoàn toàn chấm dứt.
                                    
                                                              Người đồng hành

Chủ Nhật, 29 tháng 1, 2012

ĐAU KHỔ CHỈ LÀ DANH, LÀ TỪ HAY LÀ MỘT THỰC TẠI ?


ĐAU KHỔ CHỈ LÀ DANH, LÀ TỪ,
       HAY LÀ MỘT THỰC TẠI ?

            Đau khổ chỉ là một từ, một tên gọi hay là một thực tại ? Nếu đau khổ là một thực tại, chứ không phải chỉ là từ,  thì bây giờ từ không có ý nghĩa nữa mà chỉ có một cảm nhận đau khổ mãnh liệt. Đau khổ về cái gì chứ ? Về một hình ảnh, một kinh nghiệm, về một cái gì đó bạn đã có hoặc không có . Nếu bạn có được cái đó, bạn gọi đó là khoái lạc; nếu bạn không có , đó là đau khổ. Cho nên đau khổ hay phiền não là quan hệ với một cái gì đó. Cái gì đó chỉ là một ngôn từ hay một thực tại? – như sợ hãi không phải tự nó có mà chỉ trong giao tiếp, quan hệ với vật khác: với một người, một sự cố, một cảm nhận. Bạn hoàn toàn ý thức đau khổ. Đau khổ đó cách biệt với bạn, tức bạn chỉ là người- quan –sát đang quan sát đau khổ hay đau khổ đó chính là bạn?

                                                              Người đồng hành               

Thứ Ba, 10 tháng 1, 2012

CHỈ CÓ MỘT SỰ KIỆN DUY NHẤT: VÔ THƯỜNG

    CHỈ CÓ MỘT SỰ KIỆN
  DUY NHẤT: VÔ THƯỜNG

          Ta đang khám phá liệu có hay không có một trạng thái thường hằng – không phải là điều do ta thích mà là sự kiện thực, sự thật. Tất cả mọi sự về ta, trong cũng như ngoài – các mối quan hệ, tư tưởng, tình cảm của ta – đều vô thường, theo một dòng chảy thay đổi liên tục. Vì ý thức vô thường nên trí não khao khát thường hằng, một tâm thái vĩnh hằng trong hòa bình , tình yêu, đạo đức an toàn mà không có bất kỳ thứ thời gian cũng như biến cố nào có thể hủy diệt được; vì thế, trí não đã bịa ra và ảo giác  về thường hằng. Nhưng cái thường này nảy sinh từ cái vô thường, vì thế trong nó vẫn chứa mầm mống của vô thường. Chỉ có một sự kiện độc nhất: vô thường.

                                                             Người đồng hành

DIỄN DỊCH SỰ KIỆN LÀ KHÔNG THẤY


DIỄN DỊCH SỰ KIỆN
   LÀ KHÔNG THẤY

          Một trí não có ý kiến về sự kiện là một trí não hời hợt, hẹp hòi, mang tính hủy diệt…Bạn có thể diễn dịch sự kiện cách này và tôi cách khác.Diễn dịch đúng là tai họa bởi nó ngăn chặn ta thấy sự kiện thực và làm cái gì đó lên sự kiện. Khi bạn và tôi đem những ý kiến cuả ta về sự kiện ra thảo luận là ta không làm gì tác động lên sự kiện, Bạn có thể có thêm nhiều ý kiến, thấy nhiều thêm những nét tinh tế , ý nghĩa hàm chứa trong sự kiện và tôi thì thấy kém hơn. Nhưng không thể diễn dịch được sự kiện, tôi không thể 
có ý kiến về sự kiện. Sự kiện nó là vậy, chấp nhận sự kiện là việc làm cực kỳ khó khăn đối với trí não. Ta luôn luôn diễn dịch sự kiện, ta luôn luôn gắn cho sự kiện những ý nghĩa khác nhau rập theo các định kiến, thành kiến, qui định, hy vọng, sợ hãi của ta , cùng tất cả những gì đại loại như thế. Nếu bạn và tôi có thể thấy sự kiện mà không có ý kiến, không diễn dịch, không gắn ý nghĩa, lúc đó sự kiện trở nên sống động hơn – sự kiện ở đó, riêng biệt một mình, không có vấn đề gì khác nữa cả; bấy giờ, sự kiện tự thân có đủ năng lượng điều khiển bạn đi đúng hướng .

                                                             Người đồng hành


KHAO KHÁT CÁI BẤT KHẢ TRI.

KHAO KHÁT CÁI BẤT KHẢ TRI.
                                                                                                                                          Bạn muốn tôi nói với bạn thực tại là gì. Cái không thể tả được, có thể dùng ngôn từ để tả sao? Bạn có thể đo được cái không- thể- đo, cái vô lượng sao?Bạn có thể nắm được gió trong tay không? Nếu được thì đó còn phải là gió không? Nếu bạn lượng được cái vô -lượng thì đó còn phải là thực tại không? Lúc bạn diễn dịch cái không -thể biết thành cái biết thì nó không còn là cái không- thể- biết nữa. Thế mà ta cứ khao khát đuổi theo việc làm đó. Ta luôn luôn muốn biết, bởi vì có biết ta mới có thể sống nối tiếp, ta mới có thể nghĩ suy, nắm bắt cái hạnh phúc tối hậu, cái thường hằng. Ta muốn biết bởi vì ta sống trong bất hạnh, đấu tranh, khổ não, bởi vì ta rụi tàn, hư hoại. Nhưng thay vì nhận rõ sự kiện đơn giản là ta hư hoại, ta ngu muội, ta kiệt quệ trong hỗn loạn đảo điên – ta lại lẫn tránh cái biết bằng cách chui vào cái không biết, cho nên ta không bao giờ thấy được thực tại.                                                                                                                                     Người đồng hành