Mưu cầu quyền lực, địa vị, uy thế, tham vọng, v.v… đều là
các hình thái thể hiện khác biệt của cái ‘tôi’, cái Ta, cái ngã. Nhưng điều
quan trọng là thấu hiểu cái ‘tôi’, và
tôi tin chắc rằng bạn và tôi đều nhất trí điều đó. Nếu có thể tôi xin
thêm ở đây, ta hãy nghiêm túc lưu ý vấn đề này, bởi vì tôi cảm thấy rằng nếu
bạn và tôi, với tư cách là những cá nhân, chứ không phải một đoàn thể thuộc một
giai cấp, một xã hội, một địa phương với khí hậu khác biệt nào, có thể hiểu
được điều này và tác động lên điều này, lúc đó, tôi nghĩ mới có cuộc cuộc cách
mạng đích thực. Một khi cái Tôi trở nên phổ biến và được tổ chức một cách tinh
vi thì nó sẽ ẩn núp trong đó, còn nếu với tư cách là những cá nhân, bạn và tôi
biết thương yêu, có thể thực sự kết toán dứt điểm cái Tôi từng ngày một trong
cuộc sống đời thường, bấy giờ cuộc mạng cực kỳ thiết yếu mới thành hiện thực.
Bạn biết theo
tôi hiểu cái Tôi là gì không? Cái tôi theo tôi hiểu là bao gồm những ý tưởng, ý
niệm, ký ức, kết luận, định kiến, kinh nghiệm, các xu hướng, ý hướng khác biệt được gọi tên hay
chưa được gọi tên, về mặt ý thức nổ lực để tồn tại hay không tồn tại, để là hay
không là, tích lũy ký ức của vô thức, chủng tộc, đoàn thể, cá nhân, bè đảng và
tất cả, dù là đã được phóng hiện ra ngoài thành hành động hay còn ở nội tâm
thành tinh thần đạo đức luân lý- cố gắng đấu tranh để mưu cầu mọi thứ vừa nêu
trên ấy là cái ‘tôi’, cái Ta, cái Ngã. Trong đó chứa chấp một cuộc cạnh tranh
quyết liệt, là cái muốn được tồn tại. Toàn bộ tiến trình đó là cái Tôi, và ta
thật sự biết rất rõ khi ta giáp mặt với nó, biết rằng cái Tôi là cái ác. Tôi
dùng từ “ác” có chủ ý, bởi vì cái ‘tôi’ chuyên gây chia rẽ, cái Tôi luôn luôn
tự cô lập. Mọi hành vi của cái “tôi” dù cao thượng ra sao, vẫn phân cách và cô lập. Ta biết hết mọi sự
thể đó. Ta cũng biết những khoảnh khắc kỳ diệu khi cái ‘Tôi’ không còn đó nữa,
trong đó mọi ý thức đấu tranh, cố gắng khổ sở đều tan biến và những khoảnh khắc
ấy diễn ra khi tình yêu, lòng từ bi có mặt.
Người
đồng hành
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét